Nuôi dê phất như diều

Tùy điều kiện địa lý, đất đai, môi trường, có người nuôi trong chuồng, có người nuôi cột buộc, lại có người chăn thả hoặc nuôi chuồng kết hợp thả rông, hình thức nào cũng có ưu điểm riêng của nó.
Ông Bùi Văn Tuấn ở ấp Tà Lọt, xã An Hảo (dưới chân núi Cấm), huyện Tịnh Biên, giáo viên về hưu đang nuôi một bầy dê trên 30 con, trong đó 5 con đang đẻ, nhiều dê thịt và dê hậu bị.
Ông cho biết dê nuôi hiện có nhiều giống như dê Hòa Lan, dê Bách Thảo... Dễ nuôi nhất là dê cỏ. Ông đang áp dụng mô hình nuôi chuồng kết hợp với thả rông.
Ông chỉ nhốt dê vào ban đêm và khi trời mưa bão, thời gian còn lại đều thả ra ngoài thiên nhiên cho chúng tự tìm thức ăn dọc theo các triền núi hoặc hai bên bờ lộ.
"Dê là con vật ăn tạp rất dễ nuôi, khả năng kháng bệnh cao, thức ăn chủ yếu của chúng là cây cỏ tự nhiên có sẵn ở các triền núi như cây bụi, chuối, dâm bụt, lá mít, lá bắp, mía và các phụ phẩm nông nghiệp.
Vì vậy mà người nuôi tận dụng địa hình có cây lá, cỏ, rau dại để thả rông cho chúng tự tìm thức ăn. Đây là mô hình thích nghi nhất đối với con dê giúp nó lớn nhanh hơn dê nhốt", ông Tuấn nói.
Tuy dễ nuôi nhưng muốn cho dê chóng lớn, khỏe mạnh, đẻ nhiều, người nuôi cũng phải nắm vững kỹ thuật về chuồng trại nhốt vào ban đêm, tuyệt đối không được ẩm ướt.
Kế đến là thức ăn phải đầy đủ, đặc biệt đối với dê đẻ và thời gian cho con bú cần bổ sung thức ăn đầy đủ. Ngoài ra, người nuôi dê cũng phải chú ý tránh cho dê giao phối cận huyết nhằm bảo đảm năng suất và chất lượng con giống.
Cũng theo ông Tuấn, giá dê thịt hiện dao động ở mức 100.000 - 130.000đ/kg (tăng 20% so với năm 2014); dê giống có giá 1,5 triệu đồng/cặp; dê cái hậu bị có giá từ 3 - 5 triệu đồng/con.
Tại An Giang hiện có tới hàng trăm hộ nuôi dê theo kiểu bán chăn thả với quy mô từ 15 - 30 con, thu nhập từ vài chục triệu đến hàng trăm triệu đồng/năm, góp phần cải thiện cuộc sống gia đình, đồng thời thúc đẩy chuyển dịch cơ cấu kinh tế địa phương, nhất là các xã miền núi, đất cát khô cằn, thiếu điều kiện canh tác lúa rẫy, hoa màu.
Dê cái 1 năm có thể đẻ 2 lần, mỗi lần 2 hoặc 3 con. Sau 2 năm, con đực lớn nhất có thể cân nặng 30 kg. Nhờ vậy mà gia đình ông mỗi năm thu nhập trên 70 triệu đồng nhờ bán dê thịt và dê giống.
Đối với con bò, người nuôi được tập huấn, hướng dẫn kỹ thuật chăm sóc, thức ăn và cách phòng bệnh. Còn con dê, người nuôi chỉ cần dắt chúng đi tìm thức ăn.
Nhờ vậy mà tại Tịnh Biên và Tri Tôn, trẻ em và phụ nữ cũng có thể chăn nuôi dê dễ dàng.
Chị Neang Lương ở xã Lương Phi nuôi một bầy dê khoảng 15 con ngày nào cũng lùa đến chân núi cho chúng nhẩn nha kiếm ăn, chiều dẫn về, bình quân mỗi tháng bán 2 con, thu nhập trên 3 triệu đồng.
Mô hình nuôi dê thương phẩm đang có chiều hướng gia tăng nhờ giá dê ở mức ổn định, thời gian quay vòng vốn nhanh, người nuôi ít tốn kém, rất phù hợp với những hộ nghèo, thiếu vốn.
Được biết gần đây, ở miền Tây đã có rất nhiều nhà hàng, quán ăn chuyên phục vụ các món đặc sản từ thịt dê. Nhiều dân nhậu cho rằng ăn thịt dê an toàn hơn thịt heo vì dê ăn toàn thực phẩm ngoài thiên nhiên, không chịu ảnh hưởng của thuốc tăng trọng như thịt heo.
Nhờ vậy mà thịt dê ngày càng lên đời và giá cả luôn ở mức ổn định. Đặc biệt, tại các quán nhậu còn có rượu “ngọc dương” bán với giá 50.000đ/xị.
Theo ước tính, người nuôi dê thương phẩm đạt hiệu quả cao gấp hai, ba lần nuôi heo và nuôi bò vì khỏi phải tốn tiền thức ăn, chỉ sau 5 tháng là có thể bán dê thịt.
Một gia đình chỉ nuôi vài con cái và khoảng hai chục con dê thịt mỗi năm ít nhất cũng thu về 40 - 50 triệu đồng.
Có thể bạn quan tâm

Dọc tuyến đường quốc phòng từ các xã ven biển vùng Ngũ Điền và xã Phong Hải (huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế) cho thấy, môi trường biển ở đây đang bị đe dọa bởi hàng trăm ha tôm của các công ty và nhóm hộ.

Trong khi thị trường xuất khẩu cá tra gặp nhiều khó khăn thì con cá rôphi nổi lên như một đối tượng thay thế đầy triển vọng nhờ thị trường tương đối mở. Do khá dễ nuôi nên việc chuyển đổi nuôi từ cá tra sang cá rôphi đang được một số dn như công ty cp chế biến thực phẩm sông hậu (sohafood) thực hiện.

Là đối tượng thủy sản quý hiếm có giá trị kinh tế cao, loài cá chiên sống tự nhiên trên dòng sông Sêrêpôk đang bị đe dọa bởi sự khai thác triệt để của con người.
Những năm qua, nghề nuôi thủy sản nước lợ, mặn ở các huyện phía Đông của tỉnh Tiền Giang như: Gò Công Đông, Gò Công Tây, Tân Phú Đông và TX. Gò Công khá phát triển. Tuy nhiên, ý thức bảo vệ môi trường của người nuôi thủy sản còn nhiều hạn chế, dẫn đến nguy cơ ô nhiễm môi trường ven biển rất cao. Do đó, người nuôi cần thực hiện tốt các giải pháp bảo vệ môi trường ven biển, hạn chế dịch bệnh, gia tăng hiệu quả nuôi.

Gần 40 ha tôm thẻ chân trắng ở xã Diễn Trung (huyện Diễn Châu, Nghệ An) liên tục nhiễm các bệnh đường ruột, phân trắng, hoại tử gan tụy, đốm trắng... khiến người nuôi điêu đứng.